Thứ Sáu, 5 tháng 9, 2025

Đoạn Văn và Thơ Tháng 9 * 2025

 



Chút thơ tình người lính biển  Thơ Trần Đăng Khoa

Thứ Tư, 20 tháng 4, 2016

Chiều Thương nhớ

Chiu Thương nh
Ngày Xuân đang thắm một màu tươi
Bỗng nhớ lưng còng máu đỏ rơi
Đạn súng lưng đồi theo tiếng suối
Em cười ngan ngát cả lòng tôi
Ngày xanh có đượm màu chinh chiến
Áo vá vai sờn súng vác vai
Gập ghềnh phố núi hoa rừng biếc
Con đường vệ quốc ai cùng ai
Thu nay trời biếc vườn hoa nở
Đã chết trong Em những nụ cười
Bởi tình treo ở rừng hoang ấy
Đã ngát cho ngàn tiếng sóng khơi
Chiều xuống buồn dâng nhớ bóng ai
Hành quân phố vắng người xa xắng
Em đã quên đi bước sánh vai
Để rồi buồn rớt cánh sao mai
Có ai tê tái con tim nhỏ
Hồn dâng tới đỉnh của ngàn xanh
Rớt một thân tàn trong suối vắng
Biển biếc xa vời những mỏng manh.
        ____________March 26, 2016

Thứ Ba, 29 tháng 3, 2016

Bóng Đổ Trên Đường




TỨC CẢNH MỘC TỒN

 
Ơn Người vọng đức của hồn tôi

Khúc gỗ thân khô chẳng mọc chồi

Sang sửa lo chăm thành Phật gỗ

Hay là củi phế giữa mưa rơi

Hóa thân hồn lắng tơ duyên đọng

Cõi thế thần linh chút mộng đời

Cảm tạ tâm hồn bao phúc phận

Nhân gian cứu mộc nắng trời phơi ./././

 
Photo From Internet.Thursday, March 10, 2016

 

BÓNG ĐỔ TRÊN ĐƯỜNG

 

Bức tranh kia con đường xưa bóng ấy

Một con đường những kỷ niện những bàn chân

Thời thơ ấu và hoàng hôn tím

Những tình ca giăng đầy ánh trăng ngân

 

Lòng xao xuyến ai về trong nhung nhớ

Dẫu xa xăm mà ngay cạnh trái tim

Những năm tháng đời ta trong cát bụi

Bầu trời xưa in đậm những cánh chim

 Ôi !

Đất nước và tơ tình giăng đầy ngõ

Vẫ vẹn nguyên một sắc của bài ca

Bước chân ta đôi mình trên con đường ấy

Cùng ước  nguyện trong cõi thế bao la

 

Chiều xuống rồi em ơi ! con đường vắng

Chẳng buồn tênh mà treo vạn cánh chim

Những cánh bay trên hoàng hôn mà thắm

Một tình khúc vang vọng mấy trái tim   ././.