Viết bài mới
BÊN
EM TRÊN CẦU
*******************
Qua
đôi nhịp bỗng thấy mình nhan sắc
Má hây hồng cầu lặn giữa lòng kênh
Như xực nhớ cánh đồng làng đánh giặc
Đỏ hoàng hôn tiếng hát vút mông mênh
Làng Em bỗng sáng lung linh biển cả
Một mảng trăng treo sóng sánh mây xanh
Xuân Thuỷ ơi! Cánh buồm thơm hoa lá
Giữa đồng xanh ngân tiếng sáo trong xanh
Hoàng hôn xuống sao trăng không lóng lánh
Nghe gió triều đưa vọng tiếng thơ ngân
Nghe xuân về ngỡ thóc nẩy hai mầm
Trời nhắc gió mùa đông đâu lạnh lạnh
Cây lúa mới ngượng chào dòng nước mới
Giữa đầy vơi thấp thoáng bóng êm đềm
Em đứng đợi nước về cho xuân tớí
Phù Sa ơi! Sao mát rượi như Em./.
Má hây hồng cầu lặn giữa lòng kênh
Như xực nhớ cánh đồng làng đánh giặc
Đỏ hoàng hôn tiếng hát vút mông mênh
Làng Em bỗng sáng lung linh biển cả
Một mảng trăng treo sóng sánh mây xanh
Xuân Thuỷ ơi! Cánh buồm thơm hoa lá
Giữa đồng xanh ngân tiếng sáo trong xanh
Hoàng hôn xuống sao trăng không lóng lánh
Nghe gió triều đưa vọng tiếng thơ ngân
Nghe xuân về ngỡ thóc nẩy hai mầm
Trời nhắc gió mùa đông đâu lạnh lạnh
Cây lúa mới ngượng chào dòng nước mới
Giữa đầy vơi thấp thoáng bóng êm đềm
Em đứng đợi nước về cho xuân tớí
Phù Sa ơi! Sao mát rượi như Em./.
TÌNH BẠC
Một
nén hương thơm cũng đủ nhiều
Nhớ
Người xưa ấy Nhà Thơ ấy
Mất
người yêu ấy đâu duyên phận
Trách
ai vô cớ tình không đầy
Than
thân trách phận kiếp giời đày
Để
cả thân mình bán chợ thơ
Cái
ngày năm ấy thơ buồn lắm
Chẳng
thể nuôi thân đến một ngày
Trời
long đất lở cũng vì thơ
Ngọn
cờ bó đuốc trăng mờ chiếu
Một
trời mây phủ không là mãi
Chưa
chết chẳng mong chẳng đợi chờ
Chuyện
cũ danh nhân không chỉ một
Tháng
năm tàn tạ mấy vòng xoay
Ở
chốn Tây phương người có hay
Khác
cả ngày xưa, người cũng khác
Nhưng
tình thơ ấy vẫn ngày xưa
Chỉ
một câu thơ thành nỗi nhớ
Tình
bước chân ra một ngày mưa
Để
bao đằm thắm thành đất hưá
Em
yêu không đặng đành bóp chết
Mối
tình duyên ấy mối tình thơ
Để
tựa người xưa giời đầy đoạ
Nghiệp
không tròn vạnh vướng vào thơ
Giời
đày trăm kiểu hành trăm cách
Chẳng
kể nhân gian chẳng kể người
Naò
ai thân phận kẻ nhà thơ
Sang
một kiếp sau thơ chớ viết
Đến
cháu con mình cũng chớ thơ
Thơ
thì phận bạc lắm con ơi!
Tình
chẳng có chi chỉ bụi đời
Hồng
trần đến thế cũng đành thôi! '
_______________
NETlog 2012
NHỚ BIỂN
**********************
Trời sao trộn nắng với mưa rơi
Loãng hết màu xanh đất của trời
Lạnh rét tim tôi chiều ngả bóng
Hoàng hôn cũng đỏ ánh chơi vơi
Có lẽ tình Em trong nắng ấy
Reo cùng ngọn sóng ở xa khơi
Bờ ai phẳng lặng ngồi vun cát
Đắp một tương tư để nhớ người
Tình say thấp thoáng hàng thông réo
Tiếng gió ru vào ánh mắt tôi
Rằng nhớ bóng người yêu đắm đuối
Ánh thu vương nắng chốn xa xôi
Có lẽ mong tình chẳng lẻ loi
Đừng trong một cõi sống đơn côi
Đông vui ngõ cũ đừng quên lãng
Tiếng sóng tình yêu vẫn mỉm cười./.
Loãng hết màu xanh đất của trời
Lạnh rét tim tôi chiều ngả bóng
Hoàng hôn cũng đỏ ánh chơi vơi
Có lẽ tình Em trong nắng ấy
Reo cùng ngọn sóng ở xa khơi
Bờ ai phẳng lặng ngồi vun cát
Đắp một tương tư để nhớ người
Tình say thấp thoáng hàng thông réo
Tiếng gió ru vào ánh mắt tôi
Rằng nhớ bóng người yêu đắm đuối
Ánh thu vương nắng chốn xa xôi
Có lẽ mong tình chẳng lẻ loi
Đừng trong một cõi sống đơn côi
Đông vui ngõ cũ đừng quên lãng
Tiếng sóng tình yêu vẫn mỉm cười./.
___________________March 26, 2016
Nỗi Nhớ Em
Đã
vắng tin em mấy bữa rồi
Lửa
tình cháy bỏng trong lòng tôi
Hàng
mi cong ấy Em đằm thắm
Ánh
mắt Em buồn Lệ đừng rơi
Có
nhớ hay em loãng nhạt rồi
Sao
Em lỡ để những chơi vơi
Hoàng
hôn hai sắc màu thương nhớ
Dẫu
phải tình đôi chẳng lứa đôi !
Kia
ngày bắt gặp tình Em thắm
Thắm
thiết bao nhiêu buổi hẹn hò
Với
tháng năm qua rồi cảm biến
Ấy
tình chan chứa hẹn mong chờ ;
Em
ơi!
Một
bóng thu bay một bóng mờ
Em
trong tiếng gió một ngày mơ
Bay
bay chiếc lá trong chiều biếc
Em
có cùng nhau chẳng nhạt hờ ?
Đâu
phải hoàng hôn tiếc nắng vàng
Ba
năm gọn lại một ngày thương
Chỉ
chút tình em hồn say đắm
Hoa
tàn cánh rụng vẫn còn hương ;
Có
lẽ mùa xuân chẳng cạn ngày
Còn trong ngọn gió hương đắm say
Khi
hoa xuân rụng vương ngày nắng
Đỡ
bước Em đi tháng tháng ngày ./.
V ẫn c òn
V
ẫn c òn
************_______
Có
lẽ yêu em chừng
có thể
Cái ngày rơi nhỏ giọt Ca-phê
Một trang thơ mỏng đời hiu hắt
Mỗi ngày quam mỗi mỗi ngày mê
Có
lẽ rằng em đã hẹn thề
Thôi đừng mải miết nỗi phu thê
Tim hồng băng giá mùa thu lạnh
Ôm ấp ngày xanh nắng dãi dề
Chẳng thể hoa Cau rơi ngập ngõ
Tâm hồn vẫn một thiết tha mong
Tình thu chốn chạy trong thu nắng
Để một hoàng hôn một sắc hồng.
Có thể Em ơi ngày xuân cạn
Thu vàng lá rụng úa màu xanh
Mùa đông giá lạnh sương cùng tuyết
Vẫn một
tình xanh thắm một cành ../.
